**Tỷ và Ta Kết Hợp, Diệt Đế Xưng Vương**
Đêm ấy, tuyết phủ kín mái ngói lưu ly của hoàng cung.
Ta đứng dưới hành lang dài, nhìn ánh đèn từ điện Thái Hòa hắt ra trong màn đêm lạnh giá. Sau lưng là tiếng bước chân quen thuộc.
"Tỷ đã quyết định chưa?"
Ta quay đầu nhìn nàng. Người tỷ muội đã cùng ta lớn lên trong hậu cung đầy âm mưu và máu lệ.
Nàng cười nhạt.
"Hoàng đế bạc tình, triều thần mục nát. Thiên hạ này đã đến lúc đổi chủ."
Ta siết chặt bàn tay.
Năm ấy, phụ thân ta bị vu oan mà chết. Gia tộc của tỷ cũng bị hoàng đế tru di chỉ vì một lời đồn vô căn cứ.
Chúng ta đã mất tất cả.
Ngoại trừ lòng hận.
"Tỷ muốn gì?" Ta hỏi.
Nàng bước đến bên cạnh, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm.
"Ta muốn ngôi vị kia."
Nàng chỉ về phía đại điện.
"Còn muội?"
Ta nhìn lên bầu trời đêm.
"Ta muốn thiên hạ phải trả giá."
Hai người nhìn nhau.
Rồi cùng bật cười.
Từ hôm đó, chúng ta âm thầm thu phục thế lực khắp nơi. Văn thần bất mãn, võ tướng bị chèn ép, dân chúng oán than.
Từng quân cờ được sắp đặt.
Từng cái bẫy được giăng ra.
Ba năm sau.
Đại quân tiến thẳng vào kinh thành.
Khói lửa bao trùm hoàng cung.
Hoàng đế bị ép thoái vị.
Quần thần quỳ kín đại điện.
Ta khoác chiến bào đỏ thẫm đứng giữa sân rồng, còn tỷ ngồi trên long ỷ.
Nàng nhìn xuống thiên hạ.
"Từ hôm nay, triều đại cũ kết thúc."
Ta rút kiếm chỉ lên trời.
"Thuận ta thì sống."
"Nghịch ta thì diệt."
Tiếng hô vạn tuế vang dậy khắp kinh thành.
Thiên hạ cuối cùng cũng đổi chủ.
Mà phía sau ngai vàng ấy...
Là hai nữ nhân từng bị vận mệnh chà đạp, nay đã tự tay viết lại số phận của chính mình.
Năm ấy, sau khi thiên hạ thống nhất, quần thần đồng loạt dâng tấu.
"Quốc không thể một ngày vô quân."
"Tân triều cần một vị đế vương."
Trong đại điện, văn võ bá quan đều quỳ xuống.
Ánh mắt mọi người đều hướng về tỷ.
Ta mỉm cười, chủ động lui một bước.
"Tỷ trưởng ta, công lao cũng lớn hơn ta. Ngôi vị này, tỷ ngồi mới hợp lòng người."
Nàng nhìn ta thật lâu.
"Muội không hối hận?"
Ta nâng chén rượu.
"Thiên hạ là của chúng ta cùng đánh xuống. Ai làm đế cũng vậy."
Ngày đăng cơ.
Tiếng chuông vang khắp kinh thành.
Tỷ khoác long bào, chính thức xưng đế.
Mà ta...
Được phong làm Nhiếp Chính Vương.
Miễn quỳ trước đế vương.
Miễn hành đại lễ.
Được quyền tham dự mọi chính sự trong triều.
Một đạo ý chỉ của ta, có hiệu lực ngang thánh chỉ.
Thiên hạ đều biết.
Trên ngai vàng là Hoàng đế.
Nhưng bên dưới long ỷ còn có một người khiến cả triều đình kính sợ.
Có kẻ từng hỏi ta:
"Vương gia không tiếc ngôi vị ấy sao?"
Ta chỉ cười nhạt.
Ngai vàng cao thật.
Nhưng người ngồi trên đó phải gánh thiên hạ.
Còn ta...
Nguyện đứng bên cạnh nàng.
Cùng nhìn giang sơn vạn dặm mà năm xưa chúng ta đã đổi bằng máu và nước mắt.
收藏夹
[